Cô gái à, dạo gần đây tôi thấy em hay lục tìm những tấm ảnh cũ, tin nhắn hay món quà của người ấy dành cho em. Chẳng phải em đã cố gắng xóa đi hình bóng của người ấy rồi sao? Chẳng phải em đã tự hứa với bản thân mình không nghĩ đến người ấy nữa hay sao? Chẳng phải em đã cố gắng tập trung vào công việc, vào ăn uống để quên sao? Vậy em còn lục lại làm gì? Tôi biết kỷ niệm lại ùa về khiến tim em thổn thức, câu hỏi vô tình của ai đó khiến em giật mình và em lại một lần nữa nghĩ về người ấy. Và một lần nữa lồng ngực trái lại nhói lên nhức nhối.

Cô gái à, em bảo hình bóng, sự quan tâm của người ấy khiến em chẳng thể quên! Em à một ánh mắt còn làm người ta nhớ cả đời nói gì một người em đã dành hết rung động và tình cảm để yêu. Vậy nên em đừng cố gắng để quên, cũng đừng tự hành hạ bản thân nữa. Không còn ở bên người ấy không nhất thiết là em để bản thân mình phải buồn. Đến một ngày nào đó khi thời gian đủ lớn, tình yêu thương của những người xung quanh đủ nhiều trái tim em sẽ quen với chuyện một người rời xa.

Cô gái à, có biết bao người con trai ở bên cạnh em, họ quan tâm em thật lòng, họ đến với em cũng xuất phát từ trái tim. Cũng là cách yêu thương như người ấy chỉ là họ đến muộn hơn một bước. Vậy mà em nỡ cự tuyệt sao? Tôi hiểu em sợ mình bị tổn thương cũng sợ bản thân làm tổn thương họ, em sợ lí trí không thắng nổi trái tim, sợ một ngày nhận ra mình vội nắm tay họ chỉ vì cô đơn, em sợ cảm giác hụt hẫng, sợ tình yêu thương của họ làm em nhớ đến người cũ… Em hãy nhìn xung quanh đi, có rất nhiều cô gái cũng bị đổ vỡ trong tình cảm vậy mà họ vẫn yêu và hạnh phúc đấy thôi. Em à, hãy cứ thử một lần nữa mở lòng, hãy cho họ một cơ hội. Tôi tin trái tim em sẽ thấy ấm áp hơn rất nhiều.

Cô gái à, tôi biết em vẫn còn nhớ người ấy…rất nhiều. Nhưng em ạ, trong lúc em đang ngồi đây khóc, trách móc đủ thứ, thì người ấy, ở đâu đó, đang cười đùa, hạnh phúc với một nửa của họ. Có khập khiễng không? Tại sao em lại phải khóc vì một người không xứng đáng như thế? Tại sao em lại phải khổ như thế? Em đã khóc vì cha mẹ em bao giờ chưa? Đã một lần nghĩ về họ chưa? Em biết không! Không ai thích nổi một cô gái suốt ngày luôn ủ rũ và mặc cảm cả. Nếu em không yêu lấy bản thân mình, thì ai sẽ yêu em? Đứng dậy đi cô gái. Buồn như vậy đủ rồi.

Cô gái à, dư luận vốn là con dao hai lưỡi, họ khen em rồi cũng chê em bất cứ lúc nào, hôm nay thấy em hạnh phúc, họ ngon ngọt, ngày mai thấy em buồn tủi họ mỉa mai. Vậy nên đừng cố giải thích cho họ hiểu lí do em và người ấy không còn bên nhau nữa. Nếu em cần một người để chia sẻ, động viên khi tinh thần suy sụp hãy tìm người mà mình tin tưởng nhất chứ đừng tìm người hay tung hô em.

Cô gái à, tôi không biết chuyện tình cảm của em không thể tồn tại vì lí do gì. Do gia đình phản đối, khi có người thứ ba hay chỉ đơn giản là không thể đi chung một con đường. Dù vậy, tôi vẫn muốn em mạnh mẽ lên! Níu kéo làm gì khi trái tim người ta không còn dành cho mình nữa, giải thích làm gì khi chẳng ai tin. Vậy thì em hãy tìm cho mình một ai đó đủ bao dung, đủ yêu thương, đủ quan tâm để em gửi gắm đi. Ừ thì cái bóng của người cũ đôi khi vẫn còn ám ảnh em làm em sợ hãi, nhưng em ạ, nếu ai đó đủ chân thành trái tim em sẽ ấm dần lên thôi.

Đừng nghĩ mãi về quá khứ nữa em! Nếu cứ khắc khoải vì những gì đã diễn ra thì em chẳng làm được điều gì tốt ở hiện tại đâu. Cứ mãi ngoái lại phía sau em sẽ vô tình làm mất đi những gì lẽ ra em được nhận. Em à, bên ngoài còn nhiều điều tốt đẹp lắm. Em à, kỷ niệm là thứ mà người ta chẳng thể giấu đi, càng không có cách nào để vứt bỏ. Nhưng đến một lúc nào đó khi em đủ bình tĩnh để nghĩ về nó em sẽ mỉm cười hạnh phúc chứ chẳng phải khóc lóc, trách thương.

Và cô gái à, cái nắm tay của ai đó, sự động viên của ai đó, lời nói yêu thương của ai đó, món quà của ai đó là thật lòng đấy! Tôi thấy em cười tươi thế kia mà. Có phải trái tim em đã ấm dần lên rồi không? Có phải em đang hạnh phúc không? Nếu vậy hãy nắm lấy bàn tay của ai đó nhé, tôi tin em sẽ hạnh phúc. Thật mà. Đó là điều em xứng đáng được nhận đó. Nên hãy cố gắng trân trọng và gìn giữ nhé! Em sẽ làm được đó. Nhất định thế!

LEAVE A REPLY