Một góc giảng đường…

0
192

[SVNHFORUM] – Bạn thân mến ơi, đại học như bức tranh dang dở, nó là những ước mơ vẫn chưa thể thành hình, đang dần bị cục tẩy của cuộc đời xóa nhòa những nét bút. Nếu bạn còn mãi đứng yên một chỗ hoài niệm về tháng ngày đã qua, chấp nhận để guồng quay nơi đây mài mòn bản thân mình thì chẳng mấy chốc, bức tranh ấy sẽ chỉ còn là những tờ giấy trắng.

Đầu hạ. Có tiếng ve kêu râm ran đâu đây, men theo những cơn gió nóng bức, thổi vào từng lớp học. Khí trời oi ả, ánh nắng chói chang hắt lên những khung cửa kính, thời tiết lúc này thật dễ khiến lòng người buồn bực.

Tôi ngồi cuối góc lớp, đưa mắt nhìn lên phía bục giảng. Ánh đèn trên máy chiếu nhấp nháy, đi theo đó là những khung slide không ngừng chuyển động. Tiếng thầy giáo giảng bài vang vọng bên tai.

Đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, trời mới vào hạ thôi, phượng đỏ còn chưa đâm bông, bằng lăng tím đã vội vàng khoe sắc. Những bông hoa tím dịu dàng lấp ló sau những nhành cây xanh, không chút oằn mình dưới cái nắng chói chang của mặt trời. Lại có tiếng ve kêu. Chẳng biết chúng núp ở đâu, bên dưới bóng râm nào mà có thể hăng say nhiệt tình tấu lên bản đồng dao mùa hạ như vậy.

Suy nghĩ của tôi bỗng quay về mùa hạ của một năm về trước. Lúc ấy tôi vẫn còn là một học sinh cấp 3, đang loay hoay với những đề thi thử, những ngày học miệt mài, những lá thư cuối cấp. Đâu còn tâm trí để nhìn cây bằng lăng góc sân trường ra hoa, nhành phượng hồng bỏ quên trên trang giấy, hay đơn giản chỉ là một mùa nhãn mới đang trở về. Ngưỡng cửa đại học ngày ấy như xa tận chân trời, lại gần ngay trước mắt, chỉ một bước sảy chân thôi, có thể sẽ đánh mất cơ hội rất lớn của cuộc đời.

Mải mê làm sĩ tử, để rồi vô tình để những tháng ngày vô tư trôi đi. Đến lúc giật mình nhìn lại, mới hay, thời học sinh của tôi đã đi qua rồi đấy.

Một quãng thời gian rất dài sau khi thi đại học, tôi thường có những giấc mơ. Nó đến vào những buổi trưa hè oi ả. Trong giấc mơ ấy, tôi thấy có tà áo trắng phất qua trước mắt, rồi những dãy bàn ghế quen thuộc bỗng hiện ra. Tôi thấy những khoảnh sân dưới ánh nắng, những chiếc ghế đá bao lần bạn bè cùng nhau ngồi ôn tập. Tôi thấy hành lang trống vắng bỗng trải dài, trôi dần ra xa, rồi từ từ mất hút. Mọi hình ảnh lướt qua trước mắt, như hạt cát xuyên qua kẽ tay, dù cố gắng nắm lấy biết bao vẫn không thể giữ lại tất cả, để mọi thứ dần chìm vào quá khứ.

Giấc mơ qua rồi, chỉ còn trong tim những cảm giác trống vắng và hụt hẫng. Còn đâu nữa những tiết truy bài, những giờ ra chơi say sưa đùa giỡn, rồi lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa. Còn đâu nữa những kỉ niệm của một thời áo trắng, quãng thời gian 3 năm những tưởng thật dài giờ chỉ như một lần chớp mắt.


Những hành lang trống vắng bỗng trải dài, trôi dần ra xa, rồi từ từ mất hút.

Ngước mắt nhìn lên bục giảng phía xa, vậy là một kì học nữa sắp kết thúc, chẳng lâu nữa đâu, tôi sẽ không còn là một cô sinh viên năm nhất, bước vào ngôi trường đại học với đầy bỡ ngỡ, đầy hứng thú nữa.

Thật ra khoảng cách giữa những năm cấp ba và đại học xa hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Nơi đây làm gì có khai giảng, làm gì có những tiết học đầu tuần, khi bài hát Quốc ca vang vọng. Nơi đây dễ gặp được bạn thân, nhưng khó tìm ra một người bạn thật sự. Nơi đây giống như một guồng quay bất tận, chưa từng để bạn đứng yên một chỗ bao giờ.

Có người từng nói với tôi rằng: “Nếu những năm tháng học trò qua đi trong những mơ mộng đầu đời của tuổi mới lớn, thì có lẽ, năm tháng sinh viên là những khoảnh khắc ta cảm nhận nhiều nhất về sự trưởng thành trước cuộc sống.”

Đã không còn những nụ cười hồn nhiên vô tư, những trang giấy trắng tinh khôi của ngày ấy, rồi những thảm cỏ xanh mơn man, khi chúng ta cùng nắm tay nhau nằm lên đó, vẽ ra ước mơ cho cuộc đời mình. Bốn năm sinh viên nói dài mà thật ra rất ngắn, thời gian như đứa trẻ chẳng chờ ai bao giờ, luôn mạnh mẽ lướt qua vào lúc con người ta vô tâm nhất, để rồi đến khi giật mình nhìn lại, mới hay mọi thứ đã đổi thay mất rồi. Con người làm sao có thể quay ngược được thời gian, họ chỉ thể dùng hết sức mình để nắm giữ và kiểm soát nó, để dòng thời gian thôi lao về phía trước như con ngựa đứt cương, kéo theo những năm tháng tuổi thanh xuân tươi đẹp tràn trề nhiệt huyết một đi không trở lại.

Này những người bạn của tôi, giờ bạn đang ở đâu trong hàng nghìn những học sinh năm nhất? Ngơ ngác chưa tỉnh mộng, vẫn còn sống hoài trong giấc mơ thời niên thiếu, vô tình để mọi thứ trôi đi, hay cố hết sức mình để trải nghiệm cuộc sống sinh viên chỉ đến một lần trong đời người ấy? Bạn thân mến ơi, đại học như bức tranh dang dở, nó là những ước mơ vẫn chưa thể thành hình, đang dần bị cục tẩy của cuộc đời xóa nhòa những nét bút. Nếu bạn còn mãi đứng yên một chỗ hoài niệm về tháng ngày đã qua, chấp nhận để guồng quay nơi đây mài mòn bản thân mình thì chẳng mấy chốc, bức tranh ấy sẽ chỉ còn là những tờ giấy trắng. Sao bạn không giống như tôi, như rất nhiều người khác, sẵn sàng cầm lên những cây bút mới, điểm tô cho bức tranh những sắc màu cá tính của chính mình? Đừng chờ đợi, cũng đừng lãng phí nữa, hãy thay đổi bản thân để hòa nhập với cuộc sống này!

Khép lại những kí ức mang màu nắng hạ của một thời học trò vô tư, hãy viết ra cho mình những trang vở mới muôn màu muôn vẻ. Để rồi mai sau, biết đâu chúng sẽ lại là những hồi ức rực rỡ màu hoa phượng, như nhiệt huyết của tuổi hai mươi tràn trể nhựa sống…

Đào Trang

LEAVE A REPLY