Nếu anh không quay đầu lại (Phần 2)

0
312

[SVNHFORUM] – Ba tháng bên nhau không phải là quá dài nhưng đó là ba tháng bình yên nhất cuộc đời cô. Sự bình yên nhiều khi khiến con người ta ngỡ đó là tình yêu.

Ngày thứ hai

Hạ An mở mắt ra. Cô đã gục đầu trên chiếc quan tài của mình suốt đêm qua. Nhìn vào thân xác của mình trong cái hòm gỗ lạnh ngắt, Hạ An cười khẩy. Giờ thì cô đã được tự do hoàn toàn, không còn phải sống trong chốn tù đày trần gian kia nữa. Không còn những đêm chứng trầm cảm hành hạ cô nữa. Không còn áp lực và những căng thẳng nữa…

image2-1403516092-5929-1403519345

Lựa chọn cái chết làm sự giải thoát, cô được nhiều hơn mất – cô nghĩ vậy. Cô chỉ mất đi người cô yêu – An Duy. Và cô biết đó là lý do khiến cho cô vẫn còn ở đây, chưa được siêu thoát. Hạ An vẫn còn vương vấn chốn này.

Dịu mắt, Hạ An bước, thực ra là bay ra ngoài đường. Làm một bóng ma đồng nghĩa với việc có thể bay nhảy tự do, có thể cùng lúc tiếp nhận và điều khiển luồng suy nghĩ khác nhau và linh cảm thì tăng lên rất rất nhiều lần. Cô thấy rõ mồn một hình ảnh An Duy đang ở trong đầu mình và tới bên anh. An Duy đang bị sếp mắng. Từ cái lần cô đến nhà hàng, nhận ra An Duy đang yêu người yêu cũ của mình, sếp của anh tỏ thái độ với anh ra mặt. Cũng phải thôi, Hạ An đã đá người đàn ông kia một cách phũ phàng để đến với An Duy. Nhưng việc anh ta mắng An Duy một cách vô cớ thế này làm Hạ An thấy thật ngứa mắt. Và điều khiến cô bực mình hơn là việc An Duy cứ đứng đó mà hứng chịu ,mặc dù anh không hề làm sai hay có lỗi. Hạ An biết An Duy vốn là người hiền lành, không thích cãi vã, tranh luận. Nhưng cô chưa bao giờ biết, An Duy ở công ty lại là người dễ bị đàn áp như thế. Hạ An lẩm bẩm:

– An Duy, sao anh ngốc thế? Tự bảo vệ mình đi chứ!

improve_memory

Rồi cô bước đến bên sếp của An Duy hất tung đống giấy tờ anh ta đang cầm xuống đất. Một tấm ảnh rơi ra. Là ảnh của anh ta và Hạ An thời còn yêu nhau. An Duy bước đến, nhặt lên và cười nhẹ. Còn vị sếp của anh thì câm lặng không nói được gì.

***

Ngày thứ 3

Hạ An vắt vẻo ngồi bắt chéo chân trên bậu cửa sổ nhà An Duy. Chết cũng vui, ít ra thì cô có thể đến bên anh, ngắm nhìn anh bất cứ lúc nào cô mà muốn mà không phải mượn tạm chìa khóa sơ-cua nhà anh. Trong bầu không gian yên tĩnh buổi ban mai, cô nhìn An Duy đang ngủ. Khuôn mặt anh, cặp mắt khi ngủ rất hiền của anh, cái mũi cao của anh, đôi môi của anh… Tất cả đều quen thuộc với cô mà cũng đều xa cô đến lạ kì, bởi chúng không còn là của cô nữa và cũng không nên là của cô. An Duy quá hiền, quá gọn gàng và chỉn chu. Căn phòng của anh sạch sẽ ngăn nắp, đồ đạc được sắp xếp đúng vị trí của nó, chỉ cần với tay là có thể lấy được thứ mình cần. Có thể, cô yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng vì lẽ đó. An Duy là người mà bất cứ ai gặp lần đầu cũng có cảm giác tin cậy và muốn được anh che chở. Còn Hạ An? Cô vốn là kiểu người cuồng nhiệt, cô cần được yêu và muốn được yêu, nhiều lúc ích kỉ và tỏ ra độc đoán. Cô chỉ hợp là một cô em gái nhỏ cần người chăm sóc, cần người để kể chuyện buồn vui, cần một nụ hôn lên trán trước khi đi ngủ, chứ không thể làm một người yêu biết cách quan tâm và biết cách lo lắng cho người đàn ông của mình. An Duy từng nói với cô hàng bao nhiêu lần như vậy mà cô không thèm nghe. Và giờ đây, khi ngồi nhìn An Duy đang say giấc ngủ, Hạ An đang lờ mờ nhận ra được: Hình như anh và cô không hợp nhau…

Nhưng cô đã yêu An Duy quá nhiều, nhiều hơn tất cả tình yêu cô dành cho những chàng trai trước cộng lại. Bên anh, cô thấy rất vui, rất vui. Cô có thể làm mọi thứ vì anh, có thể nghĩ ra đủ trò để khiến anh cười. Cô luôn sợ mất anh, sợ mất đi cánh tay chắc chắn luôn sẵn sàng giơ ra cho cô bám vào.

tu-nha-ra-ngo87_LDGN

Ba tháng bên nhau không phải là quá dài nhưng đó là ba tháng bình yên nhất cuộc đời cô. Sự bình yên nhiều khi khiến con người ta ngỡ đó là tình yêu. Hạ An nhắm mắt lại. Lần đầu tiên, cô gái ngỗ ngược này cảm nhận được nỗi buồn từ từ lan tỏa trong lòng mình. Và đáng tiếc là điều đó xảy ra khi cô đã là một bóng ma…

Còn tiếp

Anna Trang

LEAVE A REPLY