Nếu anh không quay đầu lại (Phần 3)

0
223

[SVNHFORUM] – Trong cái không gian lạnh lẽo nơi nghĩa địa hoang vắng này, An Duy và Thùy An đứng bên nhau im lặng nhưng Hạ An thấy rõ tơ duyên của họ đang hiện ra rõ mồn một

Ngày thứ 4

VNN_194937127

Buổi chiều, trời làm mưa to. Hạ An vẫn ngồi vắt vẻo bên cửa sổ phòng anh, đây là nơi trú ẩn quen thuộc của cô mấy ngày qua. Không cần ăn uống, không cần ngủ nữa, bây giờ việc hàng ngày của cô là dõi theo những sinh hoạt hàng ngày của An Duy. Anh đang cầm ô đứng ở ngã tư dưới nhà, mắt nhìn xa xăm vào khoảng dưới đường mà bốn ngày trước cô đã nằm ở đó. Anh nhớ cô ư? Có lẽ là không. Anh buồn một nỗi buồn của anh trai lo lắng cho cô em gái nhỏ dại dột này có lẽ đang lạnh và rét vì mưa.

“ Hắt xì!”. Cùng một lúc Hạ An và An Duy dừng luồng suy nghĩ của mình, hướng đôi mắt vào một cô bé đang đứng ở vỉa hè, rất gần anh. Có lẽ cô bé vừa đi chợ, đang cố chạy thật nhanh về nhà, nhưng mưa lớn và gió táp vào mặt làm cô chợt hắt xì.

An Duy rảo bước nhanh đến bên, lấy ô che cho cô gái nhỏ. Khuôn mặt xinh xắn chợt đỏ bừng khi thấy An Duy, rồi lắp bắp trả lời anh gì đó. Bằng đôi tai của một bóng ma, Hạ An tập trung vào hai người và lắng nghe:

– Con gái không nên đầu trần đi mưa như thế này đâu. Nhà em ở đâu, anh sẽ đưa em về. Mà nhìn em quen quá, hình như anh gặp em ở đâu đó rồi.

– Dạ, em là Thùy An – giọng nói của cô bé vang lên nhỏ nhẹ rất dễ thương. Em làm ở ngày quán cà phê bên kia đường thôi ạ!

lan-trinh-dau-kho-vi-chia-tay-nguoi-yeu-22f36e

– Cà phê Mặt Trời! Anh nhớ em rồi! Thi thoảng anh cũng hay qua đó nhâm nhi cà phê sáng. Nào, chúng mình cùng đi rồi nói chuyện tiếp.

Hạ An nhìn cô gái nhỏ luống cuống đi theo An Duy. Hai người làm quen với nhau dưới mưa, y như phim. Chẳng bù với lần đầu tiên gặp mình, Hạ An tự bật cười. Bằng sự nhạy cảm của một cô gái và linh cảm của một bóng ma, Hạ An biết cô bé kia và An Duy có một sự ràng buộc vô hình.

– Đây là quán cà phê của em à?

– Dạ không, của một người bạn ạ. Nhưng nó cũng mở một shop quần áo nữa nên quán này bỏ luôn cho em trông hộ. Tính em cũng thích sự nhẹ nhàng yên tĩnh, bỏ công chăm chút cho một quán nhỏ cũng khá thú vị anh ạ!

– Ừ, mấy lần đầu anh đến đây thì anh có để ý thấy em ngồi đánh Piano. Cũng định ra hỏi em đánh bài gì nhưng lúc đó đi cùng…

– Chị Hạ An.

– Sao em biết?

– À, dạ. Nói chung là em biết thôi. Chị ấy ra đi đột ngột quá anh nhỉ?

Hai người ngồi trầm ngâm nhìn vào hai ly cà phê cuộn lên từng làn khói mỏng trước mặt. À, không, phải là ba người.

***

Ngày thứ năm

An Duy và Thùy An cùng đến thăm mộ Hạ An. An Duy đặt vài quả táo loại cô thích ăn lên rồi thắp một nén hương. Còn Thùy An, khi cô đặt bó hoa lên thành bia mộ thì ngay lập tức Hạ An cầm lấy ném phăng xuống chân cô bé ấy. Cô bé sợ. Khi Thùy An bắt đầu cắm nén hương thì Hạ An lại thổi bùng nắm hương cháy to, mỗi lúc càng to hơn rồi cuối cùng để lại chỉ là nắm tro tàn.

Thùy An có vẻ sốc. Ngày lập tức An Duy nắm lấy tay Thùy An, kéo lùi ra xa.

– Ngay từ lần đầu chị ấy bước vào quán của em, sự cá tính và mạnh mẽ của chị ấy đã gây ấn tượng mạnh mẽ với em rồi.

– Với anh cũng vậy. Một cô gái nông nổi, hơi liều lĩnh. Thật chẳng hợp với cái tên “ Hạ An” chút nào!

– Nhưng anh vẫn yêu chị ấy. Vài lần em thấy anh nhìn chị ấy hí húi ngồi nghịch cốc cà phê, ánh mắt đầy sự thích thú pha lẫn trìu mến.

– … Anh không biết đó có phải là tình yêu không nữa. Cái cảm giác thấy mình có trách nhiệm với Hạ An. Vì cô ấy đã ngã bổ vào cuộc đời anh, đã chọn anh và đòi yêu anh. Vì ý nghĩ rằng nếu bỏ rơi cô ấy, việc chẳng lành sẽ xảy ra…

– Nó đã xảy ra…

no_5

– Đến bây giờ anh vẫn tiếc. Không phải là hối hận và ăn năn. Hạ An đã chọn cái chết, có lẽ cô ấy không hối tiếc gì cả và anh nghĩ mình cũng nên như thế. Chỉ có điều – anh vẫn nghĩ – nếu được quay lại trước đó một phút, anh sẽ quay đầu lại.

– Để tiếp tục yêu chị ấy sao?

– Không! Để bắt cô ấy tiếp tục sống. Cuộc sống đâu phải muốn ngừng là ngừng ngay được đâu em. Anh đã từng giảng cho Hạ An nhiều thứ, cách giữ gìn sức khỏe cho bản thân, cách chọn những thức uống thông dụng… Nhưng anh chưa hề nói cho cô ấy giá trị của cuộc sống. Ừ, hai chữ : giá như”…

– Một cô gái tràn trề sức sống như chị ấy mà không hề biết giá trị cuộc sống hả anh?

– Ừ, Hạ An trẻ con và vô tư lắm. Khác hẳn với vẻ bề ngoài của cô ấy. Em cũng vậy, Thùy An. Em khác vẻ ngoài ngây thơ, trong trẻo của mình nhiều đấy. Mà em quan tâm đến chuyện của anh ghê nhỉ? Có cảm giác như em đã theo dõi anh vậy!

Chợt An Duy quay sang nhìn Thùy An, ngắm đôi mắt to tròn của cô bé và khẽ mỉm cười. Khuôn mặt Thùy An bỗng đỏ bừng một sự e thẹn đáng yêu.

Lặng yên đứng cạnh hai người, Hạ An cũng nhìn Thùy An. Nhẹ nhàng, sáng trong và thánh thiện như một vệt nắng ban mai, cô bé dường như sinh ra để trở thành một nửa hoàn hảo cho An Duy.

Trong cái không gian lạnh lẽo nơi nghĩa địa hoang vắng này, An Duy và Thùy An đứng bên nhau im lặng nhưng Hạ An thấy rõ tơ duyên của họ đang hiện ra rõ mồn một. Cô bỗng thấy sống mũi cay cay. Đêm đó, Hạ An không về nhà An Duy nữa mà đi theo Thùy An.

Còn tiếp

Anna Trang

LEAVE A REPLY