“Tình bạn sét đánh”?

0
203

[SVNHFORUM] – Bạn bè là không cần phải cầu kì trong giao tiếp, yên lặng và thấu hiểu. Có những lúc tôi và bạn trò-chuyện-thân-mật, khiến những đứa khác la oai oái. Tình bạn không có khuôn mẫu, và cũng chẳng có chuẩn mực để thể hiện. Nhưng luôn có những điều rất nhỏ nhặt, đôi khi thật nhảm nhí để tôi nhận ra bạn trong đám đông…

Bước chân chập chững vào cổng trường Đại học rộng lớn, tôi không còn nhận ra cô bé nhút nhát, rụt rè ngày nào nữa. Một môi trường mới đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn, trở nên tự tin, mạnh dạn hơn, biết cách giao tiếp với người lạ để mọi người đều có thiện cảm với bản thân mình và trường Đại học còn dành tặng tôi cả những người bạn thật tuyệt vời…

Khi chia tay lớp học cấp 3, chia tay những người bạn thân thiết đã gắn bó với tôi từ rất lâu, những người bạn mà tôi đã thuộc lòng từng thói quen, tật xấu của họ, tôi đã rất buồn và cảm thấy thật trống trải, lạ lẫm. Tôi nghĩ rằng tìm được những người bạn thật sự hiểu mình, thật sự đem lại cho mình sự thoải mái và được là chính tôi khi ở bên cạnh họ quả là điều không dễ dàng, có lẽ phải mất một thời gian dài nữa tôi mới lại có được những người bạn như vậy hoặc cũng có thể là không bao giờ. Từng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rằng ở ngôi trường đại học này tôi sẽ chỉ đến trường rồi về, mỉm cười những nụ cười xã giao với mọi người xung quanh vì tìm được những người thật sự hiểu mình quả là điều khó khăn. Thế nhưng sau vài tuần học đầu tiên, tôi đã tìm thấy những người mà tôi không nghĩ chúng tôi lại có thể nhanh chóng thân thiết đến vậy ở ngôi trường mới này.

1337654453829758211_574_0Sự chân thành đã mang chúng tôi đến bên nhau…

Mỗi người chúng tôi đến từ một vùng đất khác nhau nhưng đều có điểm chung là rất hòa đồng, thân thiện và cởi mở, vì thế mà chúng tôi nhanh chóng trở thành một nhóm. Chúng tôi bắt đầu tình bạn của mình từ việc học nhóm, một nhóm chỉ gồm bốn người, hai nam, hai nữ. Ban đầu còn khá lạ lẫm, rụt rè và giữ ý hầu như ở trên lớp không thường xuyên nói chuyện mà chỉ khi đi học nhóm mới có dịp tiếp xúc với nhau nhiều. Rồi mỗi tuần một ngày học nhóm, đó chính là dịp để chúng tôi ươm mầm, nuôi dưỡng tình bạn đẹp đẽ này và đã trở nên thân thiết lúc nào không biết. Chúng tôi thường xuyên trêu chọc nhau, cùng nhau đi ăn uống, kể những câu chuyện thường ngày của mình, kể cho nhau nghe về vùng đất quê mình, về ngôi trường cấp ba mà chúng tôi từng theo học, về những bài tập mà mình chưa làm được, về bài kiểm tra,… dường như chúng tôi muốn chia sẻ tất cả những thứ về bản thân mình cho nhau nghe và chẳng biết tự bao giờ, khoảng cách khi ngày đầu gặp gỡ giữa chúng tôi đã bị thu hẹp lại đến mức vô hình. Được bên cạnh họ, tôi quên mất rằng mình đang buồn bực, lo lắng chuyện gì, được nói tất cả những gì tôi nghĩ và được sống là chính tôi.

Bạn bè là lần đầu tiên gặp gỡ, do tình cờ hay sắp đặt, bạn và tôi đã ngồi gần nhau, cùng trò chuyện một cách thoải mái, mỗi người đều có một ấn tượng tốt về người kia. Những lần sau gặp gỡ lại tiếp tục ngồi cạnh, tiếp tục chuyện trò. Và thành bạn bè…

Bạn bè là sau một thời gian bên cạnh nhau, cư xử dè dặt và chừng mực, mỗi người đều bắt đầu bộc lộ những khuyết điểm của mình, đôi khi cũng khiến người khác khó chịu, đôi khi những ấn tượng tốt đẹp ban đầu không tròn trịa và nguyên vẹn, bởi ai cũng có những tật xấu khó sửa. Nhưng bạn và tôi vẫn ở bên nhau, góp ý và chấp nhận, rất chân thành…

Bạn bè là đôi khi mệt mỏi, tôi đứng cùng bạn ngoài lan can lớp học, rủ rỉ kể chuyện, bạn an ủi tôi bằng bất cứ điều gì bạn có thể nghĩ đến, đôi khi chẳng ăn thua, nhưng đó là tất cả những gì tôi cần lúc ấy. Và thỉnh thoảng tôi còn chẳng buồn kể cho bạn nỗi bức xúc của mình, chỉ ngồi một chỗ buồn thiu. Bạn chạy đến ngồi cạnh, ghé tai tôi hỏi: “Mày làm sao thế?”, để khi chẳng nhận được câu trả lời, bạn chọc tôi vui bằng câu chuyện nhí nhố của mình, hoặc lại rủ tôi ra lan can đứng, kể cho tôi nghe những bức xúc bạn đã trải qua, để tôi cảm thấy mình còn sung sướng, không có gì mà cũng “õng ẹo”…

Bạn bè là không cần phải cầu kì trong giao tiếp, yên lặng và thấu hiểu. Có những lúc tôi và bạn trò-chuyện-thân-mật (chính xác là trò chuyện thân mật chứ không phải cãi nhau), khiến những đứa khác la oai oái. Tình bạn không có khuôn mẫu, và cũng chẳng có chuẩn mực để thể hiện. Nhưng luôn có những điều rất nhỏ nhặt, đôi khi thật nhảm nhí để tôi nhận ra bạn trong đám đông…

Bạn bè là đôi khi cũng là bất đồng quan điểm, cãi nhau rồi giận nhau đến không muốn nói chuyện hay nhìn mặt nhau như chuyện vẫn thường xảy ra như thế. Rồi một ngày nào đó, ngồi bên nhau ôn lại kỉ niệm, đứa này nói với đứa kia rằng: Mình yêu lắm cái lần mình và bạn cãi nhau, và bạn đã lẽo đẽo theo mình xuống tận nhà để xe chỉ để cuối cùng nói một câu: “Tao xin lỗi mày” (và giá như mình đã có thể nói một câu xin lỗi nếu như hai đứa không cười xòa và xí xóa quá nhanh)

Bạn bè tôi là như vậy. Tôi thầm cảm ơn cuộc sống, cảm ơn ngôi trường Học viện Ngân hàng đã mang đến cho tôi những người bạn không thể tuyệt vời hơn. Học với nhau chưa được bao lâu và giờ lại sắp phải xa nhau khi học kỳ hai đang cận kề, không được ngày ngày đi học ngồi cùng rồi trêu chọc nhau tôi thấy hụt hẫng và quý trọng thời gian này biết bao. Thời gian chưa đủ lâu để tôi nói rằng sẽ tin vào tình bạn này là mãi mãi bởi đó là điều có lẽ quá lý thuyết thế nhưng chúng tôi sẽ thân thiết với nhau thật lâu, thật chân thành để những ngày tháng này là khoảng thời gian đẹp nhất trong quãng đời sinh viên đáng nhớ của mình…

Khánh Hòa

LEAVE A REPLY