[SVNHFORUM]Xa nhà…Là những buổi đêm thức giấc vì lạ nhà, vì chưa quen với cuộc sống nơi phố thị ồn ào, náo nhiệt này, mệt mỏi vì chưa bắt kịp được nhịp sống nơi đây. Lại nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ bữa cơm gia đình đầm ấm, nhớ hương vị những món ăn mẹ nấu, nhớ vòng tay đầy yêu thương của bố, nhớ cả cái xoa đầu trẻ thơ, cái ôm hôn ngọt ngào của mẹ. Nhớ…nhớ tất cả những gì gần gũi, bình dị nhất, nhớ thứ gọi là nhà!

Gói gém quần áo, sách vở, một cuốn album lưu giữ những kỉ niệm với gia đình, bạn bè, thêm những lời dặn dò của ông bà, cha mẹ, tất cả là hành tranh để tôi lên đường đặt chân đến Thủ đô bắt đầu cuộc sống mới. Có một chút rụt rè, bỡ ngỡ cùng một niềm hi vọng lớn lao và những cảm xúc không thể gọi tên mà chỉ những tân sinh viên xa nhà lần đầu mới cảm nhận được…

Xa nhà…

Là những buổi sáng sớm thức dậy bằng tiếng chuông đồng hồ báo thức vô hồn. Lúc ở nhà cứ quen ngủ nướng, đến khi ba mẹ vào tận phòng quát tháo ầm ĩ mới hất tung tấm chăn lên một cách bừa bộn rồi nhăn nhó bước ra khỏi giường. Nay nhớ tới những lời mắng yêu của mẹ hay cách ba lay mình dậy như gọi đò mà thấy như mình vừa mất đi điều gì đó thân quen lắm. Tự nhiên thèm được nghe tiếng ba mẹ gọi mình thức dậy mỗi sớm. Xa nhà… Là những ngày bước xuống phố từ lúc trời còn mờ sương, thầm nghĩ giờ này ở quê mình vẫn còn yên tĩnh lắm, vậy mà Hà Nội đã thức dậy từ lâu với những tiếng còi xe vang lên khuấy động cả con đường tấp nập. Chợt nhớ tới những sáng sớm khi trước, chỉ thấy con đường quê mình còn ngủ im lìm với hai hàng cây đứng lặng như tờ. Nhớ đã hơn một lần mình than vãi :” Sao quê mình vắng vẻ, đìu hiu buồn đến vậy…!”. Nay mới nhận ra chính cái dáng vẻ vắng vắng buồn buồn đó là cái làm mình nhớ nhất, day dứt nhất… Xa nhà…

1-1

Là những ngày nắng đẹp, buổi tối lại mát mẻ bởi những cơn gió đầu mùa. Đi ngang qua những đại lộ lunh linh, những con đường rực rỡ trong ánh đèn mà suýt xoa: “Hà Nội về đêm đẹp quá chừng!”. Bỗng điện thoại rung lên, là tin nhắn của mẹ :”Mấy tuần rồi con không về. Trời sắp trở lạnh rồi, về lấy áo ấm con nhé!” mà cổ cứ nghèn nghẹn, nước mắt ứa ra, tay run run cầm điện thoại mà không biết phải nhắn tin cho mẹ như thế nào nữa… Xa nhà… Là những buổi tối ngồi một mình nơi góc phòng trọ, nghe giọng Mỹ Tâm cao vút :” Ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi…” mà lòng nhớ quê da diết. Có gì đâu, chỉ là những cảm xúc con con về con đường quen thuộc vắng trong sương mờ, về cái giọng nói “người nhà quê” nghe chất phác và thân thương quá đỗi. Tất cả gộp lại thành nỗi nhớ quê da diết dâng lên trong lòng, mà bên trong cứ mãi băn khoăn: “Bao giờ nhỉ, tôi mới được về thăm quê…?”

Xa nhà…

Là những buổi đêm thức giấc vì lạ nhà, vì chưa quen với cuộc sống nơi phố thị ồn ào, náo nhiệt này, mệt mỏi vì chưa bắt kịp được nhịp sống nơi đây. Lại nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ bữa cơm gia đình đầm ấm, nhớ hương vị những món ăn mẹ nấu, nhớ vòng tay đầy yêu thương của bố, nhớ cả cái xoa đầu trẻ thơ, cái ôm hôn ngọt ngào của mẹ. Nhớ…nhớ tất cả những gì gần gũi, bình dị nhất, nhớ thứ gọi là nhà! Xa nhà… Là cuộc sống tự lập, rời xa sự bao bọc chở che của cha mẹ bấy lâu nay để một mình đối mặt với mọi thứ. Có lúc mệt mỏi, có lúc gặp khó khăn, vấp ngã nhưng phải tự mình mạnh mẽ đứng lên bước tiếp không được gục gã, từ bỏ. Là những lúc cảm thấy cô đơn vô cùng giữa dòng người hối hả ngược xuôi, bật khóc rồi yếu lòng một chút :” Hà Nội khiến con mệt mỏi quá, con từ bỏ một lúc, chạy về với mẹ có được không?”gia-dinh-di-dau-van-co-the-ve-1

Xa nhà…

Là lúc trước còn đi học cứ mong đến ngày trở thành sinh viên để được làm “người lớn”. Nay chợt nhận ra chính quãng đời học sinh mới là thời gian đẹp nhất của mình. Là lúc trước còn ở nhà cứ thích được ở trọ để được tự do, nay thèm được nghe một tiếng ba mẹ cằn nhằn vì mình hay thức khuya hay bỏ bữa cũng không thể nghe được nữa. Sống trọ xa nhà, là những lúc phải tự dằn lòng mình, giấu nỗi nhớ nhà vào tận sâu bên trong, để không phải bật ra thành tiếng nấc. Sống trọ xa nhà, là học cách sống tự lập từ những việc nhỏ nhất và để càng thêm yêu thêm trân trọng tình cảm của cha mẹ, của quê hương dành cho mình.

_Thúy Phùng_

LEAVE A REPLY