YÊU ĐI, ĐỪNG SỢ!

0
616

[SVNHFORUM] Yêu nhiều thì sẽ đau nhiều và sợ nhiều. Khi mở lòng cho ai đó bước vào thế giới của bạn tức là bạn đã cho họ cơ hội làm tổn thương mình rồi. Càng trưởng thành, người ta càng ngại yêu và sợ yêu. Tình yêu với những người đã từng tổn thương thường gắn với những nỗi hoài nghi, sợ hãi.

Điều em vẫn tự hào nhất có lẽ là anh, là người đánh cắp trái tim em. Chỉ có anh mới hiểu thế giới của em, hiểu rằng cuộc sống của một cô gái không hề đơn giản; hiểu rằng những nỗ lực, những cố gắng của em chưa bao giờ là đủ; hiểu rằng cho dù những ngày ngập nắng hay đổ mưa thì con tim em vẫn lạnh giá vì nỗi nhớ người thân.

Này chàng trai! Anh chính là người bạn tốt nhất của em, là động lực để em tiếp tục sống nơi đất khách quê người. Anh giống như một điểm tựa tinh thần thật vững chắc để em dựa vào những lúc chênh vênh. Thế nhưng cuộc sống vốn dĩ chẳng bao giờ toàn màu hồng điểm tựa của em nhỉ?

Em tin tình cảm anh dành cho em lớn hơn tình cảm bạn bè. Anh đã hứa sẽ cùng em đi hết chặng đường gian khó, đã hứa cùng nhau đồng hành, cùng nhau sát cánh, và em vẫn luôn tin vào lời hứa đó.

Anh tốt bụng, thật thà, sống chân thành, vô tư, lại giàu tình cảm. Anh tốt như vậy thì nhiều người con gái phải lòng anh là chuyện đương nhiên. Em không quá xinh đẹp, tính cách không quá nổi bật, em yêu anh, em sợ mất anh như thế là lẽ tự nhiên.

Yêu một người thật lòng, hằng ngày nhìn thấy họ cười nói, tình cảm cứ thế mạnh mẽ theo thời gian. Yêu nhiều thì buồn nhiều, ghen nhiều và lo sợ nhiều, em bắt đầu lo sợ, em sợ mất anh.

Con gái bề ngoài thế thôi nhưng nhạy cảm và mỏng manh lắm. Có thể trước mặt anh nở nụ cười rực rỡ đấy nhưng quay lưng một cái thì lòng đã quặn đau.
Thử hỏi có cô gái nào yêu mà không sợ mất người họ yêu không? Nếu không, chắc hẳn họ chưa yêu hết mình anh nhỉ? Thật ra với em, mỗi người có một cách yêu riêng, nên em đã tin anh, tin vào cách yêu thương thầm lặng của anh. Em tin anh thuộc về em. Dù đã có những khoảng cách và vết gãy. Chẳng sao cả, em sẽ hàn gắn khoảng cách ấy.

Em đã thương anh thật lòng như vậy đó. Chàng trai à! Thương đến mức khờ dại và ngốc nghếch. Nhưng một cô gái nhỏ bé như em còn biết làm gì ngoài chờ đợi và tin tưởng hả anh?

Yêu nhiều! Đau nhiều! Ghen nhiều! Sợ nhiều! Nhưng ngại gì mà không yêu, không gia hạn thêm cho niềm tin của mình? Đừng trì hoãn những hạnh phúc nhỏ bé trong bạn. Chẳng phải đợi chờ cũng là một kiểu hạnh phúc sao? Thứ hạnh phúc ấy, không phải ai cũng có được nên hãy cứ trân trọng bạn nhé!

THANH MINH

LEAVE A REPLY